Sau hơn nửa năm, từ ngày vở diễn đầu tiên ra mắt công chúng tại Hà Nội, “Tứ phủ” cuối cùng cũng được công diễn tại TPHCM, thu hút nhiều khán giả nhờ yếu tố âm thanh, ánh sáng và nội dung mang tính tâm linh độc nhất từ trước đến nay.

Vở diễn "Tứ phủ" lần đầu được công diễn vào tháng 2 năm nay tại Hà Nội, lấy cảm hứng từ nghi lễ "Hầu đồng" trong tín ngưỡng thờ Mẫu của Việt Nam.
Thay vì chỉ xuất hiện trong các liên hoan mang tính thời điểm, nghi lễ chầu văn được dựng thành chương trình tổ chức định kỳ phục vụ khán giả hàng tuần tại Hà Nội, và ngày 10/9 vừa qua là lần đầu tiên “Tứ phủ” ra mắt khán giả Sài Gòn.
Không gian ma mị, đậm chất tâm linh của buổi hầu đồng.
Không gian ma mị, đậm chất tâm linh của buổi hầu đồng.
Nghi lễ Chầu văn được coi là tín ngưỡng độc đáo và đẹp đẽ của người Việt Nam. Tuy vậy, vì một số lý do trục lợi cá nhân, không ít người đã bóp méo nghi lễ này thành các hoạt động "buôn thần, bán thánh".
Sau khi đội khăn lụa đỏ để thánh thần mượn thân xác giao lưu với người trần, các Thanh Đồng nhảy múa, biểu cảm khuôn mặt để thể hiện thần thái của người mình đang hóa thân.
Sau khi đội khăn lụa đỏ để thánh thần mượn thân xác giao lưu với người trần, các Thanh Đồng nhảy múa, biểu cảm khuôn mặt để thể hiện thần thái của người mình đang hóa thân.
Những vị thánh này đều là các nhân vật từng có công giúp dân bảo vệ đất nước, mở mang bờ cõi.
Những vị thánh này đều là các nhân vật từng có công giúp dân bảo vệ đất nước, mở mang bờ cõi.
Đạo diễn Việt Tú - người đã có công đưa nghi thức tín ngưỡng hết sức độc đáo này lên sân khấu.
Đạo diễn Việt Tú - người đã có công đưa nghi thức tín ngưỡng hết sức độc đáo này lên sân khấu.
Sinh ra trong gia đình có truyền thống làm nghệ thuật dân tộc, mẹ là nghệ nhân múa rối nước có tuổi nghề 35 năm trước khi về hưu, từ bé, Việt Tú đã được tiếp xúc với nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau. Anh cho biết bản thân đã dành ba năm để tìm hiểu và thêm một năm lên ý tưởng dàn dựng. Những gì anh muốn là tái hiện nghi lễ "Hầu đồng" gốc của người Việt để giới thiệu cùng bạn bè quốc tế.
Vở diễn gói gọn trong 45 phút, gồm ba chương: Chầu Đệ Nhị, Ông Hoàng Mười và Cô Bé Thượng Ngàn.
Vở diễn gói gọn trong 45 phút, gồm ba chương: "Chầu Đệ Nhị", "Ông Hoàng Mười" và "Cô Bé Thượng Ngàn".
Các Thanh Đồng trong buổi lễ thay trang phục nhiều lần với sự trợ giúp của cộng sự để hóa thành thánh thần. Đi kèm phần biểu diễn là các giai điệu chầu văn. Loại hình lễ nhạc này sử dụng nhạc cụ truyền thống như đàn nguyệt, sáo, phách, đàn bầu... Các làn điệu chính bao gồm: Bỉ, Miễu, Thổng, Phú Bình, Phú Chênh, Phú Nói, Đưa Thơ, Vãn, Dọc...
Nhang đèn, bánh kẹo (hay còn gọi là “lộc” để cuối buổi phát cho người xem) được chuẩn bị đầy đủ không khác gì một nghi thức lên đồng ngoài thực tế.
Nhang đèn, bánh kẹo (hay còn gọi là “lộc” để cuối buổi phát cho người xem) được chuẩn bị đầy đủ không khác gì một nghi thức lên đồng ngoài thực tế.
Đầu 2015, Việt Nam đã gửi hồ sơ "Tín ngưỡng thờ Mẫu của người Việt" tới tổ chức UNESCO để đưa vào danh sách "Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại". Cuối năm nay, tại kỳ họp thứ 11 của Uỷ ban liên chính phủ Công ước Bảo vệ Di sản văn hóa phi vật thể tại Ethiopia, hồ sơ sẽ được xem xét.
Sảnh chính là không gian trưng bày với các giá hầu gồm ngựa, voi giấy... được thực hiện bởi những nghệ nhân ba đời làm vàng mã. Tất cả tạo nên sự dẫn dắt tâm linh cho khán giả trước khi đến với phần diễn chính trên sân khấu.
Sảnh chính là không gian trưng bày với các "giá hầu" gồm ngựa, voi giấy... được thực hiện bởi những nghệ nhân ba đời làm vàng mã. Tất cả tạo nên sự dẫn dắt tâm linh cho khán giả trước khi đến với phần diễn chính trên sân khấu.

Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, nhưng NSND Lê Hùng vẫn đam mê sân khấu và có sức làm việc khiến nhiều người phải… kinh sợ. Ông cũng đòi hỏi bản thân cũng như các nghệ sĩ sức làm việc nghiêm túc, cần cù thậm chí “lao tâm khổ tứ” với nghề…

Ngồi nhìn Đạo diễn- NSND Lê Hùng hô, hét diễn viên đến khản cả cổ mới thấm thía cái nghề chỉ riêng tài năng thôi chưa đủ. Diễn viên cần lắm sự cần cù, nghiêm túc trong nghề, ông có nghĩ như vậy không?
Sự khổ luyện và nghiêm túc trong nghề nghiệp là điều vô cùng quan trọng . Tôi có một ước muốn lẩn thẩn thế này: giá như trong một show diễn dở tệ nào đó của nghệ sĩ nào đó, có khán giả yêu sân khấu nào đó… lăn ra chết vì thất vọng, hoặc hàng trăm khán giả đứng dậy bỏ ra về đồng loạt...
Đấy, nếu có cảnh ấy, thì các nghệ sĩ mới thấu hiểu một điều rằng: sự lao động nghiêm túc của họ quan trọng như thế nào. Vì sao lại như vậy, vì nghệ sĩ là những người được giao sứ mệnh đem lại cho khán giả sự nhân văn sau mỗi tác phẩm của mình: con người yêu thương nhau hơn, cuộc sống nhiều hành động tử tế hơn, cộng đồng văn minh hơn, vì nhau hơn, cái ác được đẩy ra xa hơn…
Đấy, những thông điệp giản dị mà nghệ sĩ phải mang đến cho cuộc sống này đâu phải giản đơn, đâu phải cứ hời hợt múa may, hát cười vô cảm trên sân khấu mà được. Là nghệ sĩ, mà không lao tâm khổ tứ với nghề, đừng nói thành công, cũng đừng nói được khán giả, được nhân dân ghi nhận.
Điều thứ hai tôi muốn nói đến, là kinh nghiệm, là những bài học của tiền nhân. Tiền nhân của nghề sân khấu đã để lại biết bao nhiêu bài học, quý giá vô cùng. Nếu không chăm chỉ mà học thì sao hiểu được, sao diễn được như tiền nhân? Chứ đừng mơ đến chuyện “con hơn cha là nhà có phúc”!
Tôi vẫn nói với các nghệ sĩ trẻ, thậm chí là mắng chửi, rằng các bậc tiền nhân trước đâu có nhiều điều kiện làm nghề, mà vẫn có những tác phẩm để đời, bất diệt. Đừng có xúng xính áo quần và lướt qua lướt lại với nghề, cũng đừng có đổ tại điều này điều kia khiến ta không làm tốt nghề. Phải lao vào việc thực sự và đổ mồ hôi ra, mới được.
Đạo diễn- NSND Lê Hùng: Tôi có một ước muốn lẩn thẩn thế này: giá như trong một show diễn dở tệ nào đó của nghệ sĩ nào đó, có khán giả yêu sân khấu nào đó… lăn ra chết vì thất vọng, hoặc hàng trăm khán giả đứng dậy bỏ ra về đồng loạt...
Đạo diễn- NSND Lê Hùng: "Tôi có một ước muốn lẩn thẩn thế này: giá như trong một show diễn dở tệ nào đó của nghệ sĩ nào đó, có khán giả yêu sân khấu nào đó… lăn ra chết vì thất vọng, hoặc hàng trăm khán giả đứng dậy bỏ ra về đồng loạt..."
Với tên tuổi, sự nổi tiếng của mình, ông nghĩ do tài năng hay sự cần cù mang lại?
Tôi luôn nghĩ, may mắn có chút tài năng, cộng với sự lao động nghệ thuật miệt mài đã giúp tôi có ngày hôm nay. Nói thế thôi, chứ nhiều khi áp lực ghê gớm lắm.
Có những giai đoạn tôi bận rộn và mệt mỏi đến kiệt sức. Sáng ngày ra, phải bò dậy từ giường sao mà ngại, tôi bắt đầu chửi đời, chửi sự vất vả của mình, rồi lao lên ô tô, phóng đến nhà hát, vừa đi vừa chửi cho đỡ mệt.
Ấy thế mà vào đến nhà hát, trống khua tùng tùng, diễn viên xúng xính đợi đạo diễn, đèn bật sáng trưng, nhạc nổi lên... thế là tôi lại quên hết sự đời. Lại lao vào ngồi lì từ sáng đến trưa, ra ăn vội cái bánh mỳ, rồi tiếp tục từ trưa tới đêm…
Lăn lộn mấy chục năm trong nghề đạo diễn sân khấu, ông đánh giá cao sự cần cù, lao động nghệ thuật miệt mài của những nghệ sĩ nào?
Có những nghệ sĩ cả đời miệt mài, trong số đó phải kể đến Xuân Hinh, Thanh Thanh Hiền. Tôi đánh giá cao sự lao động miệt mài của họ, đó là những tấm gương lao động hết mình.
Nếu chỉ có đạo diễn đổ mồ hôi mà diễn viên làm quấy quá cho xong thì không bao giờ có vở hay. Những vở rất hay của Xuân Hinh như “Người ngựa, ngựa người”, tôi cùng Xuân Hinh, Thanh Thanh Hiền tập có hai buổi, cứ từ 5 giờ đến 7 giờ. Nhiều hơn thì không thể vì tôi rất bận, và vì tôi thấy thế là đủ.
Họ say mê, họ dồn tất cả tâm trí của mình vào việc tập, và họ đã giúp tôi tiết kiệm rất nhiều thời gian, sức lực. Bởi khi tập, tôi như trở thành người khác. Chị thấy rồi đấy, tôi gào thét, mắng mỏ, la hét… mệt lắm. Sau này, hầu như các vở của Xuân Hinh cũng đều tập rất nhanh, rất chất lượng như thế.
Ông nổi tiếng là đạo diễn nghiêm khắc với nghề, với mình và các nghệ sĩ. Hình ảnh Lê Hùng tại buổi tập luyện chuẩn bị cho liveshow Xuân Hinh là hò hét, ra lệnh oang oang.
Ông nổi tiếng là đạo diễn nghiêm khắc với nghề, với mình và các nghệ sĩ. Hình ảnh Lê Hùng tại buổi tập luyện chuẩn bị cho liveshow Xuân Hinh là "hò hét, ra lệnh oang oang".
Có phải đó là lý do ông “chuyên trị” dựng vở cho Xuân Hinh và nhận lời làm liveshow đầu tiên của nghệ sĩ sân khấu phía Bắc, “Xuân Hinh kẻ chọc cười dân dã”?
Tất cả các vở của Xuân Hinh đều do tôi dựng. Còn nói về liveshow của Xuân Hinh thì thực ra, tôi cũng có ý định làm một vở diễn có nhân vật “đời” đi theo Xuân Hinh từ bé, rồi đến những đoạn anh ta đi buôn bán thượng vàng hạ cám để lấy tiền theo học bộ môn chèo, rồi thành danh, đến độ có những hôm về diễn ở những vùng quê, khán giả bám theo cả vào… nhà vệ sinh.
Đó sẽ là một vở diễn đặc sắc có lớp lang, có nhân vật, có những triết lý giản dị mà sâu sắc về cuộc đời một nghệ sĩ. Ý định có lâu rồi, nhưng tôi chưa thực hiện được.
Rồi có mạnh thường quân ủng hộ việc Xuân Hinh làm live show 40 năm đi diễn! Mừng quá đi chứ ! Và việc tôi nhận lời là lẽ đương nhiên. Tôi mừng cho Xuân Hinh. Hơn nữa, việc tập trung hết cả chèo, chầu văn, hát xẩm, quan họ vào một liveshow đâu phải chuyện dễ, phải rất khéo léo để show diễn uyển chuyển mượt mà… Tôi thấy mình phải có trách nhiệm làm việc này. Dấu ấn của một cuộc đời nghệ sĩ chứ đâu phải chuyện đùa!
Nghe nói, liveshow của Xuân Hinh có tới… 3 đạo diễn cùng tham gia. Với sự chênh lệch tuổi tác, cá tính, liệu có khó để “ăn khớp” với nhau?
Không hề gì. Tôi nói với Phạm Hoàng Nam và Đỗ Thanh Hải rằng, chúng ta ai làm việc nấy, mỗi người một mảng, miễn sao hết lòng hết sức. Tôi đảm nhiệm việc dựng và chịu trách nhiệm phần “lõi”, nội dung các phần diễn của nghệ sĩ và cũng là phần quan trọng nhất. Có nghĩa, tôi nhận về mình trách nhiệm giữ cái hồn cái cốt của các nghệ sĩ, trong đó Xuân Hinh là người diễn chính.
Xuân Hinh - Lê Hùng không chỉ làm việc ăn ý trong các vở diễn. Ngoài đời, hai nghệ sĩ cũng rất nể nhau.... (Ảnh: N.N)
Xuân Hinh - Lê Hùng không chỉ làm việc ăn ý trong các vở diễn. Ngoài đời, hai nghệ sĩ cũng rất nể nhau.... (Ảnh: N.N)
Trong đêm diễn đó, ông sẽ ngồi hàng ghế đầu với bộ vest thật đẹp để “hưởng thụ” thành quả của mình chứ?
Không! Hôm nay, chị thấy đấy, tôi ngồi đây với một cái micro, hò hét, ra lệnh oang oang. Và trước mặt tôi là ấm trà nóng, các em ấy pha cho thầy uống để thông giọng mà… quát. Chứ còn hôm ấy à? Lê Hùng sẽ ngồi nem nép ở một góc cánh gà, chả ai để ý, chả ai rót nước cho mà uống đâu.
Tôi sẽ ngồi ở đó, để nhìn những nghệ sĩ của tôi diễn, nhìn họ lộng lẫy, toả sáng trên sân khấu và biết chắc có tôi đâu đó dõi theo, để chắt lọc lấy những hay dở cho mình, còn tiếp tục cho những tháng ngày làm nghề phía trước nữa.
Xin cám ơn ông!

Popular Posts

Contributors

Powered by Blogger.