Sau hơn nửa năm, từ ngày vở diễn đầu tiên ra mắt công chúng tại Hà Nội, “Tứ phủ” cuối cùng cũng được công diễn tại TPHCM, thu hút nhiều khán giả nhờ yếu tố âm thanh, ánh sáng và nội dung mang tính tâm linh độc nhất từ trước đến nay.

Vở diễn "Tứ phủ" lần đầu được công diễn vào tháng 2 năm nay tại Hà Nội, lấy cảm hứng từ nghi lễ "Hầu đồng" trong tín ngưỡng thờ Mẫu của Việt Nam.
Thay vì chỉ xuất hiện trong các liên hoan mang tính thời điểm, nghi lễ chầu văn được dựng thành chương trình tổ chức định kỳ phục vụ khán giả hàng tuần tại Hà Nội, và ngày 10/9 vừa qua là lần đầu tiên “Tứ phủ” ra mắt khán giả Sài Gòn.
Không gian ma mị, đậm chất tâm linh của buổi hầu đồng.
Không gian ma mị, đậm chất tâm linh của buổi hầu đồng.
Nghi lễ Chầu văn được coi là tín ngưỡng độc đáo và đẹp đẽ của người Việt Nam. Tuy vậy, vì một số lý do trục lợi cá nhân, không ít người đã bóp méo nghi lễ này thành các hoạt động "buôn thần, bán thánh".
Sau khi đội khăn lụa đỏ để thánh thần mượn thân xác giao lưu với người trần, các Thanh Đồng nhảy múa, biểu cảm khuôn mặt để thể hiện thần thái của người mình đang hóa thân.
Sau khi đội khăn lụa đỏ để thánh thần mượn thân xác giao lưu với người trần, các Thanh Đồng nhảy múa, biểu cảm khuôn mặt để thể hiện thần thái của người mình đang hóa thân.
Những vị thánh này đều là các nhân vật từng có công giúp dân bảo vệ đất nước, mở mang bờ cõi.
Những vị thánh này đều là các nhân vật từng có công giúp dân bảo vệ đất nước, mở mang bờ cõi.
Đạo diễn Việt Tú - người đã có công đưa nghi thức tín ngưỡng hết sức độc đáo này lên sân khấu.
Đạo diễn Việt Tú - người đã có công đưa nghi thức tín ngưỡng hết sức độc đáo này lên sân khấu.
Sinh ra trong gia đình có truyền thống làm nghệ thuật dân tộc, mẹ là nghệ nhân múa rối nước có tuổi nghề 35 năm trước khi về hưu, từ bé, Việt Tú đã được tiếp xúc với nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau. Anh cho biết bản thân đã dành ba năm để tìm hiểu và thêm một năm lên ý tưởng dàn dựng. Những gì anh muốn là tái hiện nghi lễ "Hầu đồng" gốc của người Việt để giới thiệu cùng bạn bè quốc tế.
Vở diễn gói gọn trong 45 phút, gồm ba chương: Chầu Đệ Nhị, Ông Hoàng Mười và Cô Bé Thượng Ngàn.
Vở diễn gói gọn trong 45 phút, gồm ba chương: "Chầu Đệ Nhị", "Ông Hoàng Mười" và "Cô Bé Thượng Ngàn".
Các Thanh Đồng trong buổi lễ thay trang phục nhiều lần với sự trợ giúp của cộng sự để hóa thành thánh thần. Đi kèm phần biểu diễn là các giai điệu chầu văn. Loại hình lễ nhạc này sử dụng nhạc cụ truyền thống như đàn nguyệt, sáo, phách, đàn bầu... Các làn điệu chính bao gồm: Bỉ, Miễu, Thổng, Phú Bình, Phú Chênh, Phú Nói, Đưa Thơ, Vãn, Dọc...
Nhang đèn, bánh kẹo (hay còn gọi là “lộc” để cuối buổi phát cho người xem) được chuẩn bị đầy đủ không khác gì một nghi thức lên đồng ngoài thực tế.
Nhang đèn, bánh kẹo (hay còn gọi là “lộc” để cuối buổi phát cho người xem) được chuẩn bị đầy đủ không khác gì một nghi thức lên đồng ngoài thực tế.
Đầu 2015, Việt Nam đã gửi hồ sơ "Tín ngưỡng thờ Mẫu của người Việt" tới tổ chức UNESCO để đưa vào danh sách "Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại". Cuối năm nay, tại kỳ họp thứ 11 của Uỷ ban liên chính phủ Công ước Bảo vệ Di sản văn hóa phi vật thể tại Ethiopia, hồ sơ sẽ được xem xét.
Sảnh chính là không gian trưng bày với các giá hầu gồm ngựa, voi giấy... được thực hiện bởi những nghệ nhân ba đời làm vàng mã. Tất cả tạo nên sự dẫn dắt tâm linh cho khán giả trước khi đến với phần diễn chính trên sân khấu.
Sảnh chính là không gian trưng bày với các "giá hầu" gồm ngựa, voi giấy... được thực hiện bởi những nghệ nhân ba đời làm vàng mã. Tất cả tạo nên sự dẫn dắt tâm linh cho khán giả trước khi đến với phần diễn chính trên sân khấu.

Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, nhưng NSND Lê Hùng vẫn đam mê sân khấu và có sức làm việc khiến nhiều người phải… kinh sợ. Ông cũng đòi hỏi bản thân cũng như các nghệ sĩ sức làm việc nghiêm túc, cần cù thậm chí “lao tâm khổ tứ” với nghề…

Ngồi nhìn Đạo diễn- NSND Lê Hùng hô, hét diễn viên đến khản cả cổ mới thấm thía cái nghề chỉ riêng tài năng thôi chưa đủ. Diễn viên cần lắm sự cần cù, nghiêm túc trong nghề, ông có nghĩ như vậy không?
Sự khổ luyện và nghiêm túc trong nghề nghiệp là điều vô cùng quan trọng . Tôi có một ước muốn lẩn thẩn thế này: giá như trong một show diễn dở tệ nào đó của nghệ sĩ nào đó, có khán giả yêu sân khấu nào đó… lăn ra chết vì thất vọng, hoặc hàng trăm khán giả đứng dậy bỏ ra về đồng loạt...
Đấy, nếu có cảnh ấy, thì các nghệ sĩ mới thấu hiểu một điều rằng: sự lao động nghiêm túc của họ quan trọng như thế nào. Vì sao lại như vậy, vì nghệ sĩ là những người được giao sứ mệnh đem lại cho khán giả sự nhân văn sau mỗi tác phẩm của mình: con người yêu thương nhau hơn, cuộc sống nhiều hành động tử tế hơn, cộng đồng văn minh hơn, vì nhau hơn, cái ác được đẩy ra xa hơn…
Đấy, những thông điệp giản dị mà nghệ sĩ phải mang đến cho cuộc sống này đâu phải giản đơn, đâu phải cứ hời hợt múa may, hát cười vô cảm trên sân khấu mà được. Là nghệ sĩ, mà không lao tâm khổ tứ với nghề, đừng nói thành công, cũng đừng nói được khán giả, được nhân dân ghi nhận.
Điều thứ hai tôi muốn nói đến, là kinh nghiệm, là những bài học của tiền nhân. Tiền nhân của nghề sân khấu đã để lại biết bao nhiêu bài học, quý giá vô cùng. Nếu không chăm chỉ mà học thì sao hiểu được, sao diễn được như tiền nhân? Chứ đừng mơ đến chuyện “con hơn cha là nhà có phúc”!
Tôi vẫn nói với các nghệ sĩ trẻ, thậm chí là mắng chửi, rằng các bậc tiền nhân trước đâu có nhiều điều kiện làm nghề, mà vẫn có những tác phẩm để đời, bất diệt. Đừng có xúng xính áo quần và lướt qua lướt lại với nghề, cũng đừng có đổ tại điều này điều kia khiến ta không làm tốt nghề. Phải lao vào việc thực sự và đổ mồ hôi ra, mới được.
Đạo diễn- NSND Lê Hùng: Tôi có một ước muốn lẩn thẩn thế này: giá như trong một show diễn dở tệ nào đó của nghệ sĩ nào đó, có khán giả yêu sân khấu nào đó… lăn ra chết vì thất vọng, hoặc hàng trăm khán giả đứng dậy bỏ ra về đồng loạt...
Đạo diễn- NSND Lê Hùng: "Tôi có một ước muốn lẩn thẩn thế này: giá như trong một show diễn dở tệ nào đó của nghệ sĩ nào đó, có khán giả yêu sân khấu nào đó… lăn ra chết vì thất vọng, hoặc hàng trăm khán giả đứng dậy bỏ ra về đồng loạt..."
Với tên tuổi, sự nổi tiếng của mình, ông nghĩ do tài năng hay sự cần cù mang lại?
Tôi luôn nghĩ, may mắn có chút tài năng, cộng với sự lao động nghệ thuật miệt mài đã giúp tôi có ngày hôm nay. Nói thế thôi, chứ nhiều khi áp lực ghê gớm lắm.
Có những giai đoạn tôi bận rộn và mệt mỏi đến kiệt sức. Sáng ngày ra, phải bò dậy từ giường sao mà ngại, tôi bắt đầu chửi đời, chửi sự vất vả của mình, rồi lao lên ô tô, phóng đến nhà hát, vừa đi vừa chửi cho đỡ mệt.
Ấy thế mà vào đến nhà hát, trống khua tùng tùng, diễn viên xúng xính đợi đạo diễn, đèn bật sáng trưng, nhạc nổi lên... thế là tôi lại quên hết sự đời. Lại lao vào ngồi lì từ sáng đến trưa, ra ăn vội cái bánh mỳ, rồi tiếp tục từ trưa tới đêm…
Lăn lộn mấy chục năm trong nghề đạo diễn sân khấu, ông đánh giá cao sự cần cù, lao động nghệ thuật miệt mài của những nghệ sĩ nào?
Có những nghệ sĩ cả đời miệt mài, trong số đó phải kể đến Xuân Hinh, Thanh Thanh Hiền. Tôi đánh giá cao sự lao động miệt mài của họ, đó là những tấm gương lao động hết mình.
Nếu chỉ có đạo diễn đổ mồ hôi mà diễn viên làm quấy quá cho xong thì không bao giờ có vở hay. Những vở rất hay của Xuân Hinh như “Người ngựa, ngựa người”, tôi cùng Xuân Hinh, Thanh Thanh Hiền tập có hai buổi, cứ từ 5 giờ đến 7 giờ. Nhiều hơn thì không thể vì tôi rất bận, và vì tôi thấy thế là đủ.
Họ say mê, họ dồn tất cả tâm trí của mình vào việc tập, và họ đã giúp tôi tiết kiệm rất nhiều thời gian, sức lực. Bởi khi tập, tôi như trở thành người khác. Chị thấy rồi đấy, tôi gào thét, mắng mỏ, la hét… mệt lắm. Sau này, hầu như các vở của Xuân Hinh cũng đều tập rất nhanh, rất chất lượng như thế.
Ông nổi tiếng là đạo diễn nghiêm khắc với nghề, với mình và các nghệ sĩ. Hình ảnh Lê Hùng tại buổi tập luyện chuẩn bị cho liveshow Xuân Hinh là hò hét, ra lệnh oang oang.
Ông nổi tiếng là đạo diễn nghiêm khắc với nghề, với mình và các nghệ sĩ. Hình ảnh Lê Hùng tại buổi tập luyện chuẩn bị cho liveshow Xuân Hinh là "hò hét, ra lệnh oang oang".
Có phải đó là lý do ông “chuyên trị” dựng vở cho Xuân Hinh và nhận lời làm liveshow đầu tiên của nghệ sĩ sân khấu phía Bắc, “Xuân Hinh kẻ chọc cười dân dã”?
Tất cả các vở của Xuân Hinh đều do tôi dựng. Còn nói về liveshow của Xuân Hinh thì thực ra, tôi cũng có ý định làm một vở diễn có nhân vật “đời” đi theo Xuân Hinh từ bé, rồi đến những đoạn anh ta đi buôn bán thượng vàng hạ cám để lấy tiền theo học bộ môn chèo, rồi thành danh, đến độ có những hôm về diễn ở những vùng quê, khán giả bám theo cả vào… nhà vệ sinh.
Đó sẽ là một vở diễn đặc sắc có lớp lang, có nhân vật, có những triết lý giản dị mà sâu sắc về cuộc đời một nghệ sĩ. Ý định có lâu rồi, nhưng tôi chưa thực hiện được.
Rồi có mạnh thường quân ủng hộ việc Xuân Hinh làm live show 40 năm đi diễn! Mừng quá đi chứ ! Và việc tôi nhận lời là lẽ đương nhiên. Tôi mừng cho Xuân Hinh. Hơn nữa, việc tập trung hết cả chèo, chầu văn, hát xẩm, quan họ vào một liveshow đâu phải chuyện dễ, phải rất khéo léo để show diễn uyển chuyển mượt mà… Tôi thấy mình phải có trách nhiệm làm việc này. Dấu ấn của một cuộc đời nghệ sĩ chứ đâu phải chuyện đùa!
Nghe nói, liveshow của Xuân Hinh có tới… 3 đạo diễn cùng tham gia. Với sự chênh lệch tuổi tác, cá tính, liệu có khó để “ăn khớp” với nhau?
Không hề gì. Tôi nói với Phạm Hoàng Nam và Đỗ Thanh Hải rằng, chúng ta ai làm việc nấy, mỗi người một mảng, miễn sao hết lòng hết sức. Tôi đảm nhiệm việc dựng và chịu trách nhiệm phần “lõi”, nội dung các phần diễn của nghệ sĩ và cũng là phần quan trọng nhất. Có nghĩa, tôi nhận về mình trách nhiệm giữ cái hồn cái cốt của các nghệ sĩ, trong đó Xuân Hinh là người diễn chính.
Xuân Hinh - Lê Hùng không chỉ làm việc ăn ý trong các vở diễn. Ngoài đời, hai nghệ sĩ cũng rất nể nhau.... (Ảnh: N.N)
Xuân Hinh - Lê Hùng không chỉ làm việc ăn ý trong các vở diễn. Ngoài đời, hai nghệ sĩ cũng rất nể nhau.... (Ảnh: N.N)
Trong đêm diễn đó, ông sẽ ngồi hàng ghế đầu với bộ vest thật đẹp để “hưởng thụ” thành quả của mình chứ?
Không! Hôm nay, chị thấy đấy, tôi ngồi đây với một cái micro, hò hét, ra lệnh oang oang. Và trước mặt tôi là ấm trà nóng, các em ấy pha cho thầy uống để thông giọng mà… quát. Chứ còn hôm ấy à? Lê Hùng sẽ ngồi nem nép ở một góc cánh gà, chả ai để ý, chả ai rót nước cho mà uống đâu.
Tôi sẽ ngồi ở đó, để nhìn những nghệ sĩ của tôi diễn, nhìn họ lộng lẫy, toả sáng trên sân khấu và biết chắc có tôi đâu đó dõi theo, để chắt lọc lấy những hay dở cho mình, còn tiếp tục cho những tháng ngày làm nghề phía trước nữa.
Xin cám ơn ông!

Lâu lâu mới lại có một vở chính kịch xem không mệt, không chán, mà còn thích thú, không chỉ vì nhu cầu giải trí, những người làm nên vở diễn nói thay người xem những trăn trở bức xúc thời cuộc, nói những gì người xem đang muốn nói, đang muốn gửi gắm.

Biệt đội Báo đen - Một vở diễn mới mang đề tài Người lính, gồm hai phần, thời kỳ chiến tranh ác liệt và thời kỳ hậu chiến sau 20 năm non sông thu về một mối. Vẫn những con người ấy hiện hữu trong cuộc đấu tranh mới một mất một còn với ý nghĩa to lớn hơn, như người đội trưởng “Biệt đội Báo đen” Hai Lục bình nói: “… Mất đất là mất tất cả, mất cả cái chung và cái riêng”.
Cảm xúc thật khó tả, suốt hai tiếng đồng hồ tâm trí tôi như bị hút chặt vào bản “Tráng ca Người lính” của một tác giả không cần nêu danh cũng biết anh là ai, bởi từ ngữ khí, văn phong, tính cách đến các chi tiết hiện thực cuộc sống nhiều năm vật lộn với kẻ thù không lẫn vào đâu được, chỉ có thể là tác giả Chu Lai…
Đêm hè oi ả, ngoài kia Cúp bóng đá châu Âu đang sôi động cuốn hút, giữ chân nhau trong rạp hát với vở diễn đầy tiếng súng đạn, khói lửa và những người lính cận kề cái chết trong gang tấc đâu phải dễ dàng.
Ấy vậy mà sau từng lớp kịch những tràng vỗ tay lại vang lên, nếu vỗ tay động viên, lịch sự không thể nhiều đến như vậy. Ngoài những hồi tưởng xa xưa thời gian khổ chiến tranh, không trực tiếp bản thân mình, thì cũng gián tiếp cha anh đồng đội hay con em hoặc bạn bè mình.
Vở diễn còn có sức hấp dẫn chính là sự bóc tách chân thực cả cái tốt lẫn cái chưa tốt trong từng người lính trận, bóc trần cả những cái xấu xa, tồi tệ của những con người không đủ tư cách nhân danh người lính, đã làm ô nhục tinh thần quả cảm của đồng đội và tổn thất của nhân dân.
Anh hùng có, phản bội có, tác giả không hề giấu diếm, tô hồng, mổ xẻ đến cùng, đó là những điều cần thiết cho những ai đã sống qua thời chinh chiến ác liệt đó và cho cả thế hệ trẻ hôm nay hiểu đúng cái giá mà cha ông đã phải trả cho sự hy sinh để giữ lấy đất nước này.
Cái giỏi của Chu Lai ngay trong phần một, với bối cảnh vùng giáp ranh, nơi bom đạn cái chết rập rình ngày đêm hơn 30 người con Biệt đội Báo đen, đã miêu tả đúng bản chất, cá tính từng con người trong hoàn cảnh cụ thể đã chạm được vào tâm thức người xem khó tính và đang trăn trở bức xúc với sự xuống cấp, tha hóa đạo đức của một bộ phận không nhỏ ta thường thấy. Ở phần hai, tôi đã bị tắc nghẹn nhiều lần qua những câu nói của nhân vật, ngôn ngữ chính luận được sự truyền tải đầy sức thuyết phục của xử lý đạo diễn và tài hoa diễn xuất của nghệ sĩ.
NSƯT Xuân Bắc đã thành công trong nhiều vai diễn chính, hài kịch, trong vai trò MC. Lần này anh là ông Sáu Thành rất đáng yêu, đáng khâm phục nhân cách “Thẳng như mũi tên” chân thành và đằm thắm như củ khoai hạt lúa, lấp lánh phía sau một Chu Lai lính Đặc công ngót nửa thế kỷ trước.
Nghệ sĩ trẻ Khuất Quỳnh Hoa khá đắt “sô” phim truyền hình mấy năm nay lại vừa xuất sắc thể hiện thành công Ophelia trong vở bi kịch kinh điển “Hăm lét mới đây, đảm nhận vai Út Vân. Đây là một cô gái 17 tuổi sống trong đơn vị giữa đám “Lính trận” Như Hoa cúc xanh giữa đầm lầy, rồi được đi học chuẩn bị cho thời hậu chiến, hai mươi năm sau trở thành một bà cán bộ tầm cỡ Trung ương, cuối cùng vẫn trở về với Sáu Thành chất phác mấy chục năm trước cô đã nặng lòng yêu thương, kính phục.
Nhân vật Hai Lục bình đội trưởng, bạn thân của Sáu Thành, do nghệ sĩ Tô Dũng đảm nhận là chỉ huy tốt bụng nhưng quá tự tin vào năng lực của mình, có phần máy móc, bảo thủ, thiếu lắng nghe cấp dưới. Sau thất bại trận mạc vì sự cố chấp của mình, anh hối hận thì đã hơi muộn, đồng đội thương vong và hi sinh, còn bản thân anh phải giã từ đời lính chiến bởi vết thương qua nặng, buộc phải chuyến về hậu phương điều trị.
Nhân vật Bẩy Tân lên thay đội trưởng Hai Lục Bình do nghệ sĩ Dũng Nam đảm nhận là một nhân vật xấu, cá nhân, hám danh ích kỷ đứng trong hàng ngũ những người con ưu tú mang danh Báo Đen, như Sáu Thành đã phê phán trực diện: Anh không đủ tư cách nhân danh người lính, anh chỉ là “ Con Sâu rừng” để rồi 20 năm sau con sâu ấy nhẩy lên đến chức phó chủ tịch tỉnh, con sâu rừng trứng nào tật ấy, hiện nguyên hình một kẻ cơ hội nịnh bợ cấp trên trù dập cấp dưới.
Cuộc đấu tranh không khoan nhượng của những người đã để lại một phần máu sương, cơ thể ngoài chiến trận. Công lý đã chiến thắng, Bẩy Tân bị lột mặt nạ bởi những người con ưu tú năm xưa cùng chiến hào, dẫu còn nhiều gian nan phải vượt qua…
Hiếm có vở diễn nào nhiều nghệ sĩ chiếm được cảm tình của khán giả như vở này, nhiều vai xuất sắc ấn tượng và hầu hết tròn vai.
Vở diễn hay đến như vậy không thể phủ nhận công sức đầu tư của đạo diễn NSND Anh Tú chắt chiu từng chi tiết phả hồn vào từng vai diễn mà cuộc chiến đã đi qua nhưng các em chưa kịp ra đời.
Sáng tạo của đạo diễn không biết tác giả có vừa ý không, riêng tôi là bạn của Chu Lai và hơn 20 năm sống cùng Anh Tú ở Nhà hát Tuổi trẻ, tôi nhìn thấy sự ăn ý nhất định của nhà văn “Lính trận” với đạo diễn tài hoa đang ở độ chín, chưa qua đời lính mà hiểu người lính rất nhiều. Tôi muốn chúc Anh Tú tiếp tục thăng hoa trên con đường đạo diễn.
“Bài ca không quên” bản nhạc làm nền xuyên xuốt cùng những khúc nhạc không lời hoặc có lời Anh Tú xử lý trong vở diễn thật ngọt ngào, xúc động. Hoạ sĩ NSƯT Lê Sơn đã cho một thiết kế mỹ thuật khá ấn tượng với năm khối hình như những bàn tay nâng niu cuộc sống đáng trân trọng di chuyển biến hình thay đối liên tục chứa nhiều tầng ý nghĩa, ánh sáng càng tôn thêm ý tưởng đạo diễn và bối cảnh.
Tôi không muốn khen một tý chê một tý cho hợp lẽ, chỉ muốn cái gì đang thừa thì Đạo diễn hãy tiết chế, hoặc tước bớt đi cho vở diễn chặt chẽ, cô đọng hơn.
Chúc mừng thành công mới của nhà hát Kịch Việt Nam, đang trên đường lấy lại phong độ “Anh Cả Đỏ” của làng kịch nói chúng ta.
Một số hình ảnh của vở kịch

Nhà hát Tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh (Đà Nẵng) đang sơ tuyển tài năng nhạc công, diễn viên trẻ trong độ tuổi từ 14 - 16 tuổi để đào tạo bài bản theo Đề án đào tạo diễn viên, nhạc công nghệ thuật tuồng giai đoạn 2016-2020.

Vòng sơ tuyển sẽ kéo dài đến hết ngày 21/6 và vòng chung tuyển theo kế hoạch sẽ diễn ra vào ngày 25/6 tới tại Nhà hát Tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh.
Đà Nẵng tuyển sinh đào tạo tài năng nhạc công, diễn viên từ 14 - 16 tuổi (ảnh minh họa)
Đà Nẵng tuyển sinh đào tạo tài năng nhạc công, diễn viên từ 14 - 16 tuổi (ảnh minh họa)
Các thí sinh trúng tuyển sẽ được tài trợ toàn bộ kinh phí đào tạo (bao gồm học phí, chi phí sinh hoạt ăn, ở) tại Trường Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội từ 2016 - 2020. Trường hợp học viên sau khi học xong không trở lại Đà Nẵng hoặc bỏ việc sẽ được yêu cầu hoàn trả toàn bộ kinh phí đã được đầu tư trong suốt quá trình học.
Được biết, Đề án đào tạo diễn viên, nhạc công nghệ thuật tuồng giai đoạn 2016-2020 triển khai thực hiện theo quyết định của Bộ Văn hóa,Thể thao và Du lịch, nhằm tăng cường đội ngũ kế cận, phát huy giá trị nghệ thuật tuồng truyền thống.

Ông Võ Trọng Nam, Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao TP HCM cho biết, hiện Sở đang xem xét hình thức xử phạt đối với diễn viên, MC Trấn Thành về vụ việc “bôi bẩn” vở cải lương kinh điển của soạn giả Trần Hữu Trang, “Tô Ánh Nguyệt” gây bức xúc dư luận.

Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông Lê Minh Tuấn - Trưởng phòng Quản lý biểu diễn và băng đĩa (Cục Nghệ thuật Biểu diễn) cho biết: “Cục Nghệ thuật Biểu diễn đã đề nghị Sở Văn hóa- Thể thao TP HCM xử lý vụ việc diễn viên, MC Trấn Thành làm biến dạng vở cải lương “Tô Ánh Nguyệt gây bức xúc dư luận theo đúng quy định của pháp luật.”
Trấn Thành đang bị xem xét xử lý vì biến tấu sống sượng vở cải lương Tô Ánh Nguyệt.
Trấn Thành đang bị xem xét xử lý vì biến tấu sống sượng vở cải lương "Tô Ánh Nguyệt".
Về phía Sở Văn hóa- Thể thao TP HCM, ông Võ Trọng Nam- Phó Giám đốc Sở cho biết Sở đã có buổi làm việc riêng với diễn viên Trấn Thành, nghệ sĩ Ngọc Giàu và Anh Đức. Tại buổi làm việc, Trấn Thành đã giải trình và nhận lỗi về việc biến tấu vở cải lương “Tô Ánh Nguyệt” khiến dư luận phản ứng.
“Hiện tại, Sở đang tập hợp biên bản và chờ thanh tra báo cáo lại toàn bộ nội dung buổi làm việc với MC, diễn viên Trấn Thành để có thể đưa ra hình thức xử lý hợp lý”, ông Võ Trọng Nam trả lời phóng viên Dân trí.
Trước đó, MC, diễn viên Trấn Thành, Anh Đức và nghệ sĩ Ngọc Giàu bị cho là đã làm biến dạng tan nát vở cải lương kinh điển của soạn giả Trần Hữu Trang, “Tô Ánh Nguyệt” với trích đoạn hài pha cải lương sống sượng, thô tục. Nhân vật Tô Ánh Nguyệt là một phụ nữ hiền dịu, bao dung, gia giáo, cả đời hy sinh cho gia đình đã bị Trấn Thành biến thành một phụ nữ chua ngoa, vô học và hung tợn...

Nhân vật Tô Ánh Nguyệt là một phụ nữ hiền dịu, bao dung, gia giáo, cả đời hy sinh cho gia đình đã bị Trấn Thành biến thành một phụ nữ chua ngoa, vô học và hung tợn.
Nhân vật Tô Ánh Nguyệt là một phụ nữ hiền dịu, bao dung, gia giáo, cả đời hy sinh cho gia đình đã bị Trấn Thành biến thành một phụ nữ chua ngoa, vô học và hung tợn.
Clip này ghi lại khi Trấn Thành cùng hai nghệ sĩ trên biểu diễn trong một chương trình tại hải ngoại sau khi xuất hiện trên mạng đã khiến nhiều nghệ sĩ và công chúng phẫn nộ. “Trích đoạn “Tô Ánh Nguyệt” này quá dung tục, bậy bạ về mặt thẩm mỹ và ngôn từ. Nó cũng làm sai lệch bản sắc dân tộc có ở loại hình nghệ thuật cải lương, làm khán giả trẻ hiểu sai nghệ thuật cải lương, tiếp nhận sai các giá trị ở cải lương kinh điển”, ông bầu Huỳnh Anh Tuấn của Kịch IDECAF bức xúc. Nghệ sĩ Kim Tử Long cũng cho rằng khi xem vở diễn biến tấu này khán giả Việt trẻ tuổi ở nước ngoài sẽ không hiểu đúng về cải lương...
Trước hiệu ứng trái chiều từ dư luận, MC, diễn viên Trấn Thành đã lên tiếng xin lỗi. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng, hành động xin lỗi thôi chưa đủ, với việc “chế” bôi bác vở cải lương kinh điển, vi phạm bản quyền như thế này Trấn Thành cần nhận được hình thức xử lý cứng rắn hơn.


Là một trong 3 hiện vật quý của Thanh Hóa được Chính phủ công nhận là bảo vật quốc gia vào năm 2013, nhưng do không có chỗ trưng bày nên vạc đồng Cẩm Thủy đang được để ở góc hành lang của Bảo tàng Thanh Hóa.

Vạc Đồng Cẩm Thủy cùng với Kiếm ngắn Núi Nưa và Trống Đồng Cẩm Giang 1 (3 hiện vật của Thanh Hóa) được Thủ tướng Chính phủ ký quyết định công nhận là bảo vật quốc gia đợt 2 vào cuối năm 2013 cùng với 37 hiện vật khác trong cả nước.
Không có chỗ trưng bày, chiếc vạc đồng Cẩm Thủy- bảo vật quốc gia phải nằm ở hành lang
Không có chỗ trưng bày, chiếc vạc đồng Cẩm Thủy- bảo vật quốc gia phải nằm ở hành lang
Là một trong những hiện vật được cho là hiện vật gốc độc bản, mang tính địa phương rõ rệt và được đánh giá là vạc đồng nguyên vẹn lớn nhất Việt Nam cho đến nay. Các nhà nghiên cứu nhận định, vạc đồng Cẩm Thủy có giá trị đặc biệt gắn liền với lịch sử thời Lê Trung Hưng (thế kỷ 16-18), là minh chứng sinh động cho kỹ nghệ đúc đồng đạt đến trình độ hoàn hảo từ nhiều thế kỷ trước ở Việt Nam.
Hiện ở Việt Nam chưa có nơi nào phát hiện được chiếc vạc đồng tương tự như vạc đồng thời Nguyễn tại Huế và vạc đồng Cẩm Thủy thời Lê Trung Hưng ở Thanh Hóa.
Về lịch sử, chiếc vạc đồng Cẩm Thủy là hiện vật quý được Ban chỉ huy quân sự TP Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa phát hiện vào năm 1981 trong quá trình đào đắp một công trình tại khu vực ngã ba Đình Hương (phường Hàm Rồng, TP Thanh Hóa). Chiếc vạc khổng lồ này không rõ niên đại và còn khá nguyên vẹn. Sau đó được đưa về bảo quản tại trụ sở cơ quan này. Hơn 20 năm sau, đến tháng 8/2002 nó mới được bàn giao lại cho Bảo tàng Thanh Hóa quản lý.
Vạc đồng Cẩm Thủy hiện được cho là chiếc vạc đồng lớn nhất Việt Nam
Vạc đồng Cẩm Thủy hiện được cho là chiếc vạc đồng lớn nhất Việt Nam
Vạc Đồng còn nguyên vẹn, có kích thước tương đối lớn, cao 79,8 cm, đường kính miệng 134,4 cm, đường kính đáy 115 cm. Vạc dáng hình trụ có miệng hơi loe, thành miệng vát, đáy lồi. Miệng vạc có gắn 6 quai cầm to hình chữ U trang trí kiểu vặn thừng cách đều nhau. Bên trong thành miệng tạo gờ, giữa tai quai trang trí hoa văn các chấm tròn nổi tạo thành bông hoa 5 cánh (nhụy hoa là một chấm tròn to, cánh hoa là 5 chấm tròn nhỏ).
Phía ngoài sát dưới thành miệng trang trí một băng hoa văn hình hoa chanh xen kẽ vân mây và được giới hạn bởi hai đường gờ nổi chạy quanh. Ngăn cách phần thân với miệng và đáy vạc là đường gờ nổi đậm hình sống trâu, hai bên có hai đường gờ nổi nhỏ chạy quanh, thân vạc trang trí các đường gờ nổi tạo thành kiểu bổ ô dọc quanh thân vạc (gồm 6 ô). Sát đáy vạc có một đường gờ nổi chạy quanh, một bên sát đường gờ (đối diện phần quai xuống đáy) có hình một lỗ lõm tròn.
Đặc biệt, bên trong miệng vạc có khắc 2 dòng chữ Hán đối xứng nhau, mỗi dòng gồm 11 chữ, nét chữ nổi đậm, rõ ràng. Những chữ này đã được Bảo tàng Thanh Hóa phiên âm dịch nghĩa với nội dung: “Chính thống lĩnh Tạo Quận công quan khâm sai huyện Cẩm Thủy. Đúc ngày 28 tháng 11 năm Nhâm Thân”.
Từ căn cứ này, các nhà nghiên cứu đã xác định đây là chiếc vạc lớn do Tạo Quận công, tức quan khâm sai huyện Cẩm Thủy Phạm Ngô Cầu sai đúc ngày 28/11 (âm lịch) năm 1752, thế kỷ 18, thời Lê Trung Hưng.
Mặc dù, có giá trị là vậy, thế nhưng, do chiếc vạc quá to lớn và kinh phí hạn hẹp mà hiện nay Bảo tàng Thanh Hóa không biết đặt chiếc vạc ở đâu để trưng bày cho du khách tham quan. Hiện vạc đồng đang được phủ túi bóng, kê gạch để ở hàng lang của bảo tàng.
Bà Bùi Thị Luận, Trưởng phòng kiểm kê bảo quản – Bảo tàng Thanh Hóa cho biết: “Do kích cỡ quá lớn nên bảo tàng chưa đem cân vạc lần nào, chỉ ước chừng hơn một tấn. Vì vậy, bảo tàng không thể đưa qua các cửa vào các phòng mà phải để ngoài hành lang”.
Cũng theo bà Luận thì phía bảo tàng cũng đã đề nghị và mong muốn UBND tỉnh quan tâm xây dựng cho một nơi đặt vạc đồng để trưng bày nhằm phát huy giá trị của hiện vật quý này.

3000 vé về chương trình biểu diễn múa rối truyền thống Hàn Quốc diễn ra từ ngày 19 đến 23/2 tại Nhà hát Tuổi trẻ sẽ được phát miễn phí tại Trung tâm Văn hóa Hàn Quốc (Hà Nội). Hai tác phẩm gồm “Câu chuyện của Dallae” và “Câu chuyện của Haruk” đã được lựa chọn để biểu diễn trong dịp này.

Với thời lượng 60 phút, vở rối “Câu chuyện của Dallae” là câu chuyện buồn về một gia đình trải qua chiến tranh. Câu chuyện như trong cổ tích này được kể lại theo góc nhìn của Dallea, một đứa bé bị bỏ lại một mình. Theo giấc mơ của Dallae chúng ta sẽ nhìn lại phía sau để kiếm tìm quá khứ ngày xưa đã bị lãng quên.

“Câu chuyện của Dallea” được xây dựng trên quan điểm nhân ái bao trùm vạn vật với giá trị cơ bản của cuộc sống có thể chia sẻ qua các thế hệ và không phân biệt sắc tộc. Vở kịch gây ngạc nhiên cho khán giả với một con rối tên là Dallae, thậm chí còn tinh tế hơn con người. Vở kịch cũng thu hút sự chú ý của khán giả với sân khấu lộng lẫy đậm chất Hàn Quốc. Âm nhạc kết hợp giữa phong cách Hàn Quốc và phương Tây mang đến hơi thở tinh tế trong mỗi chuyển động. Câu chuyện về chiến tranh được vẽ lại qua cách mô tả của con trẻ. Tất cả những yếu tố cảm xúc này đã rung động nhiều khán giả. 


Múa rối Hàn Quốc sẽ là môn nghệ thuật thú vị và mới lạ đưa khán giả nhí Thủ đô tiếp cận với nền văn hoá mới
Múa rối Hàn Quốc sẽ là môn nghệ thuật thú vị và mới lạ đưa khán giả nhí Thủ đô tiếp cận với nền văn hoá mới
 
Mục tiêu cuối cùng của Sân khấu Nghệ thuật San là khám phá ra tiềm năng vô hạn của những con rối và "ngôn ngữ" của múa rối. Đó là sân khấu và các tiết mục sáng tạo kết hợp phương tiện truyền thông đa dạng và thử nghiệm kết hợp nghệ thuật giữa các loại hình khác nhau. Đặc biệt, tác phẩm “Câu chuyện của Dallae” đã mang lại ấn tượng cho khán giả toàn cầu với sự gợi cảm và vẻ đẹp mang đậm chất Hàn Quốc.

Kể từ năm 2009, khi vở diễn bắt đầu xâm nhập vào thị trường hải ngoại, cho đến nay đã được trình diễn và được hoan nghênh ở nhiều nước như Tây Ban Nha, Pháp, Nhật Bản, Trung Quốc, Ca-dắc-xtan, Thụy Điển, Estonia, I ran, Réunion và Brazil. Vở kịch đã nhận giải thưởng của Ban Giám khảo Liên hoan Múa rối Quốc tế Titirijai tại Tây Ban Nha năm 2009 và giải thưởng cho vở kịch hay nhất trong Đại hội của Hiệp hội Múa rối Quốc tế năm 2012. 


“Câu chuyện của Haruk” do Nhóm sáng tạo Tuida biểu diễn. Với thời lượng 60 phút, “Câu chuyện của Haruk” được lấy cảm hứng từ những nét truyền thống lâu đời nhất còn sót lại của tổ tiên người Hàn Quốc, từ di sản văn hóa Hàn Quốc như huyền thoại và truyền thuyết, tới các vật dụng hàng ngày như chiếc chuông nhỏ treo cổ bò, giấy kiểu Hàn Quốc, chiếc bát làm bằng vỏ bầu hay chiếc sàng.

Trong khi đó các nhạc cụ, đạo cụ và con rối được làm từ rác thải tái chế và những đồ vật hàng ngày bỏ đi. “Câu chuyện của Haruk” được ghi nhận như một trường hợp điển hình của nhà hát trong việc đề xuất một loại hình nghệ thuật thân thiện với môi trường trong tương lai.

Giữa mênh mông sóng biển, mỗi khi chiều tà, tiếng hô bài chòi lại phát ra từ ngôi nhà nhỏ của ông Trần Hữu Phước (xã Nhơn Châu, TP Quy Nhơn, Bình Định) vang vọng giữa cả làng chài trên đảo Cù Lao Xanh.

Hát cho đỡ “thèm”

Chiều dần tàn, khi những chiếc ghe được kéo lên bờ, công việc nhà cũng tạm xong, ông Phước lại ra hiên nhà ngồi hát mấy điệu bài chòi cổ. Ông Phước bảo hát bài chòi để cho đỡ “thèm”, những ca từ rất mộc mạc nhưng đó cũng là niềm vui cho riêng ông và cả gia đình ông.

Cầm tấm thẻ bài chòi trên tay, ông Phước kể: Từ nhỏ, ông đã mê bài chòi cổ khi nghe bà nội thường hay hát. Tôi nghe và hát theo rồi hát bài chòi ngấm vào máu từ lúc nào không hay. Năm 2011, Trung tâm văn hóa TP Quy Nhơn mở lớp học bài chòi tôi liền đăng ký tham gia rồi quay về đảo để cùng ngư dân thành lập Hội Bài chòi dân gian trên đảo Cù Lao Xanh- xã Nhơn Châu”.

Gia đình nghiện hát bài chòi trên đảo Cù Lao Xanh
Gia đình "nghiện" hát bài chòi trên đảo Cù Lao Xanh
 
Ông Phước cho biết, từ thời xưa bài chòi thường được tổ chức vào các dịp lễ Tết tại nhiều vùng nông thôn cũng như thành thị ở Bình Định. Trong bài chòi, “anh hiệu” là người hô những câu hát hứng với từng con bài như: Nhứt trò, Nhì bí, Tam quảng…

Bài chòi thu hút khách bằng ngôn ngữ nghệ thuật đặc thù của nó trong các làn điệu: Xuân Nữ, Hò Quảng, Xàng xê, cổ bản và cùng các làn điệu dân ca như: Lý thương nhau, Vọng kim lang, Hò tát nước… Ca từ của bài chòi mộc mạc, dễ nhớ nên hô bài chòi trở thành môn nghệ thuật độc đáo dành cho ngư dân đặc biệt là cư dân trên đảo Nhơn Châu mỗi dịp lễ hội, Tết.

Thế nhưng, để hô được bài chòi hay thì anh hiệu ngoài nhớ và thuộc nhiều câu hát, ứng với nghĩa của các thể bài thì còn phải biết ứng biến với từng người chơi, biết áp dụng các trích đoạn hát bội cổ, các bài ca dao vào những chỗ hợp lý. “Chơi bài chòi là chơi hội, nên các anh hiệu phải dí dỏm, luôn phải tạo ra không khí vui vẻ, thoải mái cho tất cả mọi người bằng các câu hát của mình. Đặc biệt, để trở thành nhân vật anh hiệu trong bài chòi thì cần phải luyện tập rất công phu. Bản thân tôi từ nhỏ đã tuyệt đối không uống bia rượu, cà phê để giữ giọng”, ông Phước chia sẻ bí quyết.

Vượt sóng… hát bài chòi

Máu mê hát bài chòi không chỉ có ở ông Phước mà vợ con ông đều mê và hát bài chòi rất giỏi. Hơn 2 năm nay, cứ vào cuối tuần ông và vợ là bà Lê Thị Hoa lại bỏ dở công việc nhà, theo những chuyến tàu vận chuyển lương thực cho người dân đảo vào đất liền hát bài chòi phục vụ bà con, phần thỏa thú hát bài chòi của mình. “Ông nhà tôi chính là người “đầu độc” tôi và các con tôi mê mài chòi như hôm nay. Để tập cho các con hát bài chòi, ông tự chặt tre làm thành những con bài rồi hô hào, đối đáp. Nhờ đó, cả gia đình ai cũng biết nghệ thuật bài chòi”. Bà Hoa chia sẻ.

2 năm nay, cuối tuần vợ chồng ông Phước đi thuyền vào Quy Nhơn hát bài chòi cho đỡ thèm
2 năm nay, cuối tuần vợ chồng ông Phước đi thuyền vào Quy Nhơn hát bài chòi cho đỡ "thèm"

Con trai ông Phước, anh Trần Huệ Thiện dù còn rất trẻ nhưng cũng bị “nhiễm” bài chòi từ cha nên cũng thường theo cha mẹ vào Quy Nhơn hát bài chòi. Hiện anh Thiện là giáo viên dạy nhạc Trường THCS Nhơn Châu và đạt giải Ba tại Liên hoan dân ca Bài chòi năm 2014 do Trung tâm Truyền hình Việt Nam tại Phú Yên tổ chức. Anh Thiện tâm sự: “Để hát được bài chòi thì ít nhất phải thuộc 27 câu hát đi đôi với 27 lá bài. Đối với thanh niên rất khó, đòi hỏi kỹ năng, sự va chạm với ngôn ngữ, giọng điệu và cả đam mê dành cho bài chòi”.

Người con trai thứ Trần Quang Nhơn hiện là sinh viên trường Trung học Văn hóa - Nghệ thuật Bình Định mê bài chòi nên cũng thường đi hát cùng cha mẹ. Hai cô con gái cũng đang học đàn nhị, trống làm nhạc công cho các hội diễn. Mỗi khi công việc rảnh rang, cả nhà lại quần tụ bên nhau hô bài chòi, tiếng hô hát vang vọng phát ra từ ngôi nhà nhỏ rồi như lẫn vào tiếng sóng vỗ giữa mênh mông biển khơi không dứt.


Không có tiền mua thẻ bài hô bằng gỗ khắc, ông Phước tự chặt tre rồi dùng bút bi viết các thẻ bài
Không có tiền mua thẻ bài hô bằng gỗ khắc, ông Phước tự chặt tre rồi dùng bút bi viết các thẻ bài

Cả hai vợ chồng ông Phước là nghệ nhân đã đạt danh hiệu Nghệ nhân xuất sắc hô hát bài chòi và chạy hiệu tỉnh Bình Định; giải Nhì Liên hoan dân ca Bài chòi lần thứ 2- năm 2014 do Trung tâm Truyền hình Việt Nam tại Phú Yên tổ chức, cùng nhiều giải thưởng lớn nhỏ khác… Thế nhưng, nghiệp ca hát không đủ nuôi gia đình nên cuối tuần vợ chồng đi vào đất liền hát thuê, mỗi người chỉ 250 ngàn đồng/ suất “Chi phí đi lại ăn uống rồi chẳng còn được bao nhiêu, trong khi phải bỏ dở công việc gia đình nhưng vì yêu bài chòi nên không bỏ được”, ông Phước trải lòng.

Điều mà ông Phước lo lắng, hiện môn nghệ thuật bài chòi trên đảo Cù Lao Xanh có nguy cơ bị mai mọt do thiếu kinh phí tổ chức. Không có sân chơi, vợ chồng ông Phước cùng những người yêu bài chòi trên đảo phải lặn lội vào đất liền để hát phục vụ bà con.

Popular Posts

Contributors

Powered by Blogger.